Những bài văn hay 29/11/2011

Kể lại một chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó

Phương Quỳnh_Lớp 5D.

 

   Ai ai cũng bảo tôi hiền lành, thuần hậu nhưng lấy phải người vợ nanh độc, độc ác. Sau khi một sự việc xảy ra, vợ tôi thay đổi hẳn, để tôi kể cho các bạn nghe.

    Nhà tôi có một mẹ già, phải cái là cụ hơi khắc khổ, lắm điều. thành ra hai bên mẹ chồng nàng dâu cứ lục đục, xô xát luôn, không mấy khi được vui vầy, bình tĩnh. Tôi rất bực mình và ngao ngán. Tôi đã dụng tâm lắm, lúc vợ vắng thì có lời phải chăng với mẹ, lúc vắng mẹ thì hết sức khuyên răn vợ, những mong một nhịn chín lành, trên kính dưới nhường thì tôi mới được an nhàn mà hưởng cái lạc thú trong gia đình. Nhưng uổng công vô ích. Trời chẳng chịu đất thì đất cũng chẳng chịu trời, mẹ chồng nói một thì con dâu nói mười. Mà mỗi ngày lại thêm nhốn nháo khó chịu. Đôi bên xung khắc chống chọi kịch liệt, rút cục chỉ khổ tôi ở giữa.

   Khổ hay sinh kế. Một hôm đi chợ mua con dao bầu thật to và đem về nhà mài mài liếc liếc. Vợ tôi lấy làm lạ bèn hỏi tôi nhưng tôi không nói gì. Dao mài xong lại cất đi. vài hôm như thế , mãi tôi mới nói:

-         Tôi mài dao đây chỉ đợi hễcó dịp là thịt mẹ luôn .Mình cứ nghĩ xem mẹ già rồi lại lẩm cẩm, lắm điều không chết trước thì chết sau, cứ để mẹ sống thì mai cãi cọ cùng mình, ngày kia chửi rủa mình. tôi nói luôn như thế. Đâm ra vợ tôi lại nghĩ, nghĩ rồi lại hối, cả tâm tính cũng thay đổi. Tôi đến là mừng. Ít lâu sau lại mang dao ra mài .Vợ tôi thấy vậy trong lòng nôn nao người run rẩy.Một chốc tôi bảo:

-         Tôi phải thị mẹ đây!

 Rồi xăm xăm đến chỗ mẹ làm bộ như định giết. Vợ tôi ngăn lại:

-         Thôi tôi trăm lạy mình, nghìn lạy mình trăm tội nghìn tội là ở tôi cả chứ không phải nơi mẹ già. Từ giờ tôi xin tu tỉnh không to tiếng với mẹ nữa. từ hôm đó trong nhà vui vẻ hòa thuận.

Các bạn thấy câu chuyện của tôi có hay không?

 

Catlinh School