Những bài văn hay 29/11/2011

Kể lại “Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca” bằng lời của An-đrây-ca

Phạm Khánh Toàn – 4D

 

Đề bài: Kể lại “Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca” bằng lời của An-đrây-ca

 

 

Bài làm

          Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta có những lỗi lầm, nhưng có những lỗi lầm có thể sửa chữa và cũng có những lỗi lầm không thể sửa chữa được. Câu chuyện của tôi sau đây sẽ chứng minh cho điều đó.

          Năm ấy, tôi lên 9, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 94 tuổi nên đã già và yếu.

          Một chiều nọ, ông bảo với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm...!”. Mẹ gọi tôi đến và bảo: “Con mua cho mẹ loại thuốc này nhé”. Tôi nhanh nhẹn đi ngay.Nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đá bóng rủ nhập cuộc.Tôi đồng ý ngay.Khi đã thỏa mãn thú vui. tôi mới nhớ ra lời mẹ dặn. Tôi vội chạy một mạch đến cửa hàng thuốc, mua thuốc,  rồi mang về nhà.

          Bước vào phòng ông, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ tôi đang khóc nấc lên.Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mua thuốc về chậm mà ông chết”. Tôi òa khóc cùng mẹ và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi, ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ như vậy.Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn tự dằn vặt : “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm  được ít năm nữa”.

Các bạn thấy đó, câu chuyện của tôi đã cho các bạn một bài học đắt giá. Đừng ai như tôi để phải dằn vặt suốt cả cuộc đời.

 

 

Catlinh School